Mưa Sài Gòn đổ xuống như ai đó đang lật dở một cuốn sách ướt mực. Minh chạy xe trong ánh đèn vàng nhòe ra trên mặt đường, balo sau lưng nặng mùi giấy mới và hơi ẩm. Ca đêm thường trôi đi như vậy: nhận đơn, giao hàng, nghe tiếng máy nổ của thành phố hòa vào tiếng tim mình, rồi trở về căn phòng trọ chật hẹp trước khi trời sáng.